Tháng 5 của tôi…

Tháng 5 của tôi có ai làm vạt nắng Loá những chân trời tôi đặt bước chân qua Không biết liệu người có còn giữ thiết tha Nhưng nơi phần tôi hạ xưa thành tín ngưỡng

Em đã quen sống một mình

Qua lâu rồi ngày nước mắt em rơi Lần khóc cuối cùng cũng là duy nhất. Một buổi chiều trời mưa bay lất phất, Em quay đầu với tiếng nấc rung rung...

Mưa lạnh giữa mùa hè

Về trách gió làm phai màu hoa phượng Trách cơn mưa làm ướt nhẹm phố buồn Loài hoa tím rụng vào lòng trống rỗng Có một thời... ta chưa sợ mưa tuôn...

Thiếu anh

Thiếu vắng anh mọi thứ hóa thãi thừa Ngón tay không cần thon Mắt không cần lấp lánh Tóc cứ rối và đôi môi cứ lạnh Nụ hôn đã phai màu từ năm tháng rất xa
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
Loading...