Mơ đêm

Ai say ham giấc mơ mềm Sương đêm đọng nhẹ bên thềm chờ ai Canh thâu trăng chiếu vườn nhài Hương đưa nhẹ bổng lòng ai ngẩn sầu

Nhà

Họ gọi nhau là nhà như một tiếng gọi yêu thương, sau những dấu chân khó nhọc đã đi qua từng chặng đường, sau những giấc mơ đã không còn như tưởng tượng, sau những cách xa phải học cách tin tưởng, để cho bao nhiêu nhỏ nhen cần phải biết nhún nhường.

Nếu lỡ đau thương thôi hãy về ôm Mẹ

Thôi không nói chuyện đau lòng Em ngồi xuống đây nào, mình nói chuyện quê hương Quê Mẹ hiền lương, lũy tre làng chiều xuống Vấp phải đa đoan thì cứ về bên Mẹ. Có Mẹ trên đời mà, mẹ vẫn thương em!

Luyến tiếc

Luyến nhớ cuộc tình nay vụt quá tầm tay Người đã xa rời bỏ lại con tim máu ứa Bao nhiêu kỷ niệm buồn vui hôm nay như dao cứa Khóc một mình, rồi cười cũng riêng ai
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
Loading...