Điều con lo sợ

Có tiếng ho đánh thức khoảng lặng thinh Mẹ thu mình trong làn chăn vải mỏng Quay lưng mẹ con giấu mình đang khóc Nước mắt rơi thương mẹ bao tháng ngày…

Giá như em có thể

Tự bao giờ nơi ánh mắt long lanh Không còn ánh lên những tia nhìn ấm áp? Chỉ thấy sự vô tình và hững hờ chiếm lấp Ngồi cạnh nhau mà em lạnh lắm biết không,...

Chị nhường anh ấy lại cho em

Em ạ! cuộc đời chẳng như một bài thơ Hay câu chuyện cổ về Lọ Lem hoàng tử Chúng mình chẳng phải là nàng công chúa Cũng chẳng có đôi hài chỉ vừa vặn một bàn chân

Chờ

Rồi thời gian sẽ trả lời tất cả Cho những giận hờn và hạnh phúc hôm nay Chúng ta đâu biết ai sẽ thuộc về ai Thế nên thôi... chẳng cần bận tâm thêm nữa.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
Loading...