Có nên lãng quên những nỗi buồn

Cứ vui mãi, cười mãi thì chẳng thể nào tự hiểu được mình cần gì, thiếu gì, đau ở đâu? Chi bằng vậy hãy nhớ lấy những ký ức buồn, không phải kiểu nhớ để dằn vặt, không phải để găm trong lòng mà chỉ cần nhớ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về một vết sẹo thi thoảng trở gió là đau nhức tí xíu.

Mình có thực sự hạnh phúc không?

Có thể có, có thể không, nhưng mỗi ngày trôi qua chẳng phải chúng ta luôn khắc khoải và ước ao được sống một cuộc đời vẹn toàn hơn đấy sao? Làm gì có ai hoàn hảo, bởi chúng ta đâu phải thiên thần. Đi qua những ngày giông gió, ai dám bảo tim mình không mang vết tích của thương đau? Nhưng chỉ cần chúng ta còn sống nghĩa là vẫn còn những ngày mai, dẫu bầu trời có u ám thì đằng sau tầng tầng lớp lớp mây đen chắc chắn vẫn le lói ánh sáng của mặt trời.

Bạn và 3 chiếc mặt nạ trong cuộc đời

Tôi đã từng đọc ở đâu đó một câu nói của người Nhật rằng: "Mỗi người đều mang trong mình ba bộ mặt. Cái thứ nhất bạn phô ra cho cả thế giới thấy. Cái thứ 2 bạn chỉ mang khi bên cạnh bạn thân và gia đình. Và cái cuối cùng bạn không bao giờ phô ra. Đó là tấm gương phản chiếu chân thật nhất rằng bạn là ai." Câu nó đó tôi nghĩ là chính xác viết cho mình hay cho một ai đó cũng có cách nghĩ giống như tôi.

Ai rồi cũng chỉ đi cùng ta một đoạn đường

Tôi đã từng tin vào duyên số, đã từng tin vào một mối quan hệ đủ sức chống chịu lại sự bào mòn của cỗ máy thời gian. Nhưng dường như tất cả không cho phép tôi có quyền mơ nữa, thực tại nó phũ phàng và nghiệt ngã theo từng vòng quay mối quan hệ.
Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
Loading...