Trang cá nhân

Một Thứ Bỏ Đi

Một Thứ Bỏ Đi

Một Thứ Bỏ Đi

Đôi dòng tản mạn như nét vẽ nguệch ngoạc lên đời


  • Following
    0
  • Follower
    9
  • Post
    39
  • Lượt xem bài
    25769
  • Lượt thích bài
    0

Gửi bài viết đăng lên Girly

ĐẶC BIỆT ƯU TIÊN CÁC BÀI VIẾT HAY, GẦN GŨI, DÀNH CHO ĐÔNG ĐẢo BẠN ĐỌC. HẠN CHẾ CÁC BÀI VIẾT TÂM SỰ QUÁ CÁ NHÂN.

- Các bài viết hay sẽ được đăng trang trọng trên trang chủ.
- Tất cả bài viết đều có phần giới thiệu tác giả và dẫn về trang Facebook để đông đảo bạn đọc biết đến.
- BBT có thể sẽ chỉnh sửa bài viết để có nội dung tốt và phù hợp nhất với định hướng của tạp chí.
- Bài viết cần đảm bảo chuẩn mực ngữ pháp và chính tả tối thiểu, nhất là chữ hoa, chữ thường, dấu chấm, dấu phẩy.
- Bài viết hay được đánh giá tự động dựa trên lượt like Facebook và "độ mới" của bài viết.

Gửi bài viết

Bài viết: Một Thứ Bỏ Đi Thoát

Em sợ mình quen với đau thương

Em sợ mình quen với những đau thương
Sợ những câu nói “không sao” sợ những lần thản nhiên “mình ổn”
Em sợ mình cứ mỉm cười đãi bôi mà trong lòng bao ngổn ngang bề bộn
Mỗi bận soi gương chẳng dám nhận ra mình

Ai cũng muốn được yếu đuối một lần

Ai mà chẳng muốn được yếu đuối một lần
Em cũng khát khao sà vào lòng mẹ yêu mà thổn thức
Mếu máo trách than “Mẹ ơi ở ngoài kia chẳng có gì lạ thực…
Người với người phải dối gạt hay sao?”

Chia tay chẳng đáng sợ đâu anh

Chia tay chẳng đáng sợ đâu anh
Hóa ra mọi thứ dễ dàng hơn em nghĩ
Cả vạn lời yêu thương thì ra rồi cũng chỉ
Đánh đổi nhẹ nhàng bằng câu nói “Anh đi”

Con có lỗi mẹ à

Sợ thấy mẹ già đi không phải vì thời gian
Con sợ vì những lo toan cho đứa con hư mà hằn lên khuôn mặt ấy…..

Đau !

Mang lồng ngực chơi vơi
Thảy giữa đàng qua lại
Tim đau này một trái
Hỏi người có mua không?

Chẳng thể gọi là yêu

Có những mối tình chẳng thể gọi là yêu
Em chỉ mượn bờ vai lau đi hết bao hững hờ ai đó
Em chỉ mượn đôi tay đan chặt thêm bao khoảng hờ nho nhỏ
Rồi trả những dặn dò “tìm ai khác hơn em”

Xem với phiên bản máy tính
Lên đầu trang
Loading...